Những bài học đắt giá về "HÀNH TRÌNH TRỞ THÀNH NGƯỜI GIÀU CÓ NHẤT THẾ GIAN".

Có những cuốn sách, những bài giảng, những video… bạn nghe xong là biết thêm vài điều.
Nhưng cũng có những tư tưởng, khi đi vào đầu óc rồi, nó không dừng ở mức “biết thêm”.
Nó buộc bạn phải nhìn lại cách mình sống.
Cách mình dùng tiền.
Cách mình đối xử với cơ hội.
Cách mình đối diện với lòng tham, sự nóng vội, sự kiêu ngạo và cả nỗi sợ thiếu thốn rất âm thầm bên trong.
SOLOMON, với tôi, không chỉ là hình ảnh của sự giàu có.
Nếu chỉ nhìn như vậy thì quá nông.
Điều làm tôi suy nghĩ nhiều nhất không phải là ông có bao nhiêu vàng bạc.
Mà là: Vì sao một con người có thể đứng ở vị trí cao như vậy mà vẫn khiến hậu thế nhớ đến trước hết bằng hai chữ “TRÍ TUỆ”.

Đó là điểm làm tôi dừng lại rất lâu.
Bởi vì trong thời đại này, người ta rất dễ ngưỡng mộ sự giàu có.
Rất dễ bị hấp dẫn bởi kết quả. Rất dễ chạy theo những con số lớn.
Nhưng không nhiều người chịu ngồi xuống để hỏi một câu sâu hơn: Thứ gì đứng phía sau một cuộc đời lớn?

Tiền bạc chỉ là phần nổi.
Quyền lực chỉ là phần nhìn thấy.
Danh tiếng chỉ là phần người đời nhắc đến.

Nhưng phía sau tất cả những điều đó, luôn phải có một nền móng vô hình.
Và với SOLOMON, nền móng ấy là TRÍ TUỆ, sự quan sát con người, sự hiểu quy luật đời sống, và khả năng phân biệt giữa điều trước mắt với điều lâu dài.

Tôi nhận ra rằng đây mới là kho báu thật sự....

1. BÀI HỌC THỨ NHẤT: GIÀU CÓ KHÔNG BẮT ĐẦU TỪ TIỀN, MÀ BẮT ĐẦU TỪ NĂNG LỰC PHÁN ĐOÁN

Nhiều người nghĩ giàu có bắt đầu từ vốn. Không.
Rất nhiều lần trong đời, thứ quyết định một người đi lên hay đi xuống không phải số tiền họ đang có, mà là khả năng nhìn đúng bản chất sự việc.

Một người cầm ít tiền nhưng có khả năng phán đoán đúng, chắc chắn sẽ đi được rất xa.
Một người cầm nhiều tiền nhưng phán đoán sai, sớm muộn cũng phải trả giá.
Đây là một bài học tôi thấy cực kỳ đắt. Bởi vì ngoài kia, rất nhiều người không nghèo vì thiếu chăm chỉ.
Họ nghèo vì:

  • Tin sai người
  • Chọn sai trận địa
  • Theo đuổi sai mục tiêu
  • Đánh đổi quá nhiều cho những thứ không đáng
  • Phản ứng cảm tính thay vì nhìn bằng trí tuệ

Có người làm rất nhiều nhưng càng làm càng lệch.
Có người chạy rất nhanh nhưng chạy sai hướng.
Có người thấy cơ hội đâu cũng lao vào, cuối cùng không giữ được cái gì.

SOLOMON khiến tôi nhận ra rằng: Một quyết định sáng suốt có thể cứu nhiều năm cuộc đời.
Và một quyết định ngu dại có thể phá hỏng cả một gia tài, cả một mối quan hệ, cả một vận mệnh.
Cho nên, trước khi học cách kiếm nhiều tiền hơn, một người cần học cách:

  • Nhìn người
  • Nhìn việc
  • Nhìn thời điểm
  • Nhìn hệ quả
  • Nhìn cái giá phải trả

Đó là lý do tôi ngày càng tin rằng: Trí tuệ tài chính không nằm ở việc kiếm được bao nhiêu, mà ở việc hiểu rất rõ điều gì nên làm, điều gì không nên làm.

2. BÀI HỌC THỨ HAI:
XIN TRÍ TUỆ TRƯỚC KHI XIN GIÀU CÓ

Đây là điều làm tôi thực sự thấm. Một con người, khi đứng trước cơ hội lớn, thường bộc lộ rất rõ mình là ai.
Đa số sẽ xin thêm tiền.
Xin thêm quyền.
Xin thêm thuận lợi.
Xin thêm kết quả.
Nhưng tầm vóc của một con người thật sự lại lộ ra ở chỗ: Họ hiểu cái gì là gốc.

Nếu gốc không vững, tiền càng lớn càng nguy hiểm.
Nếu trí tuệ không đủ, quyền lực càng cao càng dễ làm sai.
Nếu nội tâm không đủ rộng, danh tiếng càng lớn càng dễ làm mình lạc đường.

Tôi học được từ SOLOMON một điều rất mạnh: Đừng xin cuộc đời cho mình quả ngọt khi mình chưa đủ cái cây để mang nổi trái.
Nhiều người muốn doanh thu lớn, nhưng tâm không đủ lớn.
Muốn nổi tiếng, nhưng bản lĩnh chưa đủ.
Muốn ảnh hưởng nhiều người, nhưng chưa quản được chính mình.
Muốn làm chủ hệ thống lớn, nhưng chưa làm chủ được cảm xúc nhỏ.

Đó là nghịch lý rất đau.
Con người thường đau khổ không phải vì nhận được quá ít.
Mà nhiều khi vì nhận được thứ mình chưa đủ sức gánh.

Thế nên, bài học này đối với tôi cực sâu: Muốn xây sự nghiệp lớn, trước tiên hãy xin cho mình:

  • Đầu óc sáng hơn
  • Lòng sâu hơn
  • Mắt nhìn xa hơn
  • Tâm bền hơn
  • Bản lĩnh vững hơn

Bởi vì khi trí tuệ đủ, rất nhiều thứ khác sẽ tới đúng lúc.
Còn nếu bên trong chưa đủ mà bên ngoài đến quá nhanh, chính thành công cũng có thể trở thành tai họa.

3. BÀI HỌC THỨ BA: TIỀN BẠC LÀ NGƯỜI PHỤC VỤ TỐT, NHƯNG LÀ ÔNG CHỦ RẤT NGUY HIỂM

Đây là một trong những điều tôi càng sống càng thấy đúng.
Tiền rất quan trọng. Không ai nên giả vờ coi thường tiền.
Tiền giúp một người:

  • Lo cho gia đình
  • Bảo vệ những người mình thương
  • Xây tài sản
  • Tạo ra tự do
  • Phụng sự ở quy mô lớn hơn

Nhưng vấn đề là: Nhiều người ban đầu đi kiếm tiền để làm chủ cuộc đời, cuối cùng lại sống như nô lệ của tiền.
Họ không còn hỏi điều gì đúng nữa.
Họ chỉ hỏi điều gì có lợi.
Họ không còn hỏi điều gì bền nữa.
Họ chỉ hỏi điều gì nhanh.
Họ không còn hỏi điều gì có ích cho con người nữa.
Họ chỉ hỏi điều gì bán được.

Lúc ấy, tiền không còn là công cụ. Tiền trở thành thước đo duy nhất.
Và khi một người chỉ còn một thước đo duy nhất, cuộc đời họ bắt đầu méo.
Họ có thể giàu hơn, nhưng không còn bình an.
Có thể nhiều doanh thu hơn, nhưng ít tôn trọng bản thân hơn.
Có thể nổi hơn, nhưng rỗng hơn.

Tôi nghĩ SOLOMON nhắc cho chúng ta một điều rất tỉnh:
Giàu có thật sự không phải là có nhiều thứ.
Giàu có thật sự là không bị những thứ mình có quay lại cai trị mình.

Một người sở hữu nhiều tài sản nhưng tâm luôn bất an, chưa chắc đã giàu.
Một người có quyền lực lớn nhưng luôn nghi ngờ tất cả, chưa chắc đã mạnh.
Một người có danh tiếng lớn nhưng không còn sống thật được với mình, chưa chắc đã thành công.

Cho nên, bài học này không chỉ là bài học về tiền. Nó là bài học về vị trí đúng của tiền trong đời người.
Tiền phải đứng đúng chỗ của nó. Rất quan trọng.
Nhưng không được ngồi lên ngai vàng của tâm hồn.

4. BÀI HỌC THỨ TƯ: KỶ LUẬT NHỎ TẠO RA GIA TÀI LỚN

Người ngoài thường nhìn vào thành tựu lớn và nghĩ có bí mật nào đó phi thường.
Thật ra, rất nhiều sự vĩ đại được xây từ những việc rất bình thường, lặp đi lặp lại trong thời gian rất dài.

Đó là điều tôi đúc rút được rất rõ. Giàu có bền vững không sinh ra từ một cú ăn may.
Nó sinh ra từ:

  • Cách một người dùng từng đồng tiền
  • Cách họ quản từng ngày
  • Cách họ giữ lời với chính mình
  • Cách họ không phá vỡ nguyên tắc khi chưa ai nhìn thấy

Một người không quản được những thói quen nhỏ thì khó giữ nổi những tài sản lớn.
Một người không thắng được sự bốc đồng của hôm nay thì rất khó xây được tự do của ngày mai.
Nhiều người muốn cuộc đời đổi khác, nhưng họ không chịu làm bạn với kỷ luật.
Họ chỉ thích cảm hứng.
Khi có cảm hứng, họ làm rất mạnh.
Khi hết cảm hứng, họ biến mất.
Khi có động lực, họ nói rất hay.
Khi gặp khó, họ bỏ rất nhanh.

Nhưng đời thật không trả công cho bốc đồng. Đời thật trả công cho sự bền bỉ.
Tôi thấy bài học từ SOLOMON rất rõ ở chỗ này: Sự bền vững luôn thắng sự hào nhoáng.

Một người mỗi tháng giữ lại một phần tài sản, học thêm một phần trí tuệ, sửa một phần tính xấu, mở rộng một phần tầm nhìn…
nghe thì chậm. Nhưng 5 năm sau, 10 năm sau, họ là một con người hoàn toàn khác.

Ngược lại, người nào chỉ thích nhảy vào những cơn sốt, những lời hứa hẹn nhanh, những đường tắt ngắn…
ban đầu có thể trông rất nhanh. Nhưng phần lớn chỉ đổi tốc độ lấy sự mong manh.
Cho nên, nếu tôi phải chọn một phẩm chất để xây đời giàu bền, tôi sẽ không chọn “thông minh” trước.
Tôi sẽ chọn kỷ luật. Bởi vì trí tuệ cho bạn thấy đường. Nhưng kỷ luật mới đưa bạn đến nơi.

5. BÀI HỌC THỨ NĂM: MỘT NGƯỜI KHÔNG THỂ THẬT SỰ GIÀU NẾU HỌ KHÔNG HIỂU BẢN CHẤT CON NGƯỜI

Đây là chỗ rất sâu. Nhiều người học kinh doanh bằng cách học công cụ.
Điều đó cần, nhưng chưa đủ. Bạn có thể học chạy quảng cáo.
Học viết nội dung.
Học bán hàng.
Học xây hệ thống.
Nhưng nếu bạn không hiểu con người, sớm muộn bạn cũng đụng trần.

Bởi vì tiền chảy qua con người. Ảnh hưởng đi qua con người.
Niềm tin được xây bằng sự hiểu con người.
Một người càng hiểu sâu về:

  • Nỗi sợ của con người
  • Lòng tham của con người
  • Niềm hy vọng của con người
  • Sự yếu đuối của con người
  • Lòng tự trọng của con người
  • Nhu cầu được công nhận của con người

thì họ càng dễ xây thứ có giá trị. SOLOMON, trong chiều sâu mà tôi cảm nhận, không phải chỉ hiểu vàng bạc.
Ông hiểu lòng người. Và đây là điều cực kỳ quan trọng cho bất kỳ ai làm kinh doanh tri thức, đào tạo, truyền cảm hứng hay xây thương hiệu cá nhân.

Nếu chỉ biết nói điều mình thích nói, bạn sẽ cô đơn. Nếu hiểu điều người khác thật sự đang đau, bạn sẽ chạm được họ.
Nếu chỉ đưa kiến thức, người ta có thể thấy hay. Nhưng nếu chạm được đúng nỗi niềm của họ, người ta sẽ nhớ bạn.

Một blog chất lượng cao không phải là blog có từ ngữ hoa mỹ.
Mà là blog hiểu sâu con người đến mức người đọc có cảm giác:
“Người này đang nói hộ chính điều mình không biết diễn tả.”
Đó là quyền lực rất lớn.
Và tôi tin, muốn kéo 100.000 độc giả, bạn không thể chỉ viết để thể hiện mình biết nhiều.
Bạn phải viết bằng một sự thấu hiểu đủ sâu để người đọc thấy mình trong đó.

6. BÀI HỌC THỨ SÁU: ĐỪNG ĐÁNH ĐỔI ĐIỀU VĨ ĐẠI DÀI HẠN LẤY SỰ THỎA MÃN NGẮN HẠN

Đây là căn bệnh rất phổ biến của thời đại này.
Ai cũng muốn nhanh.
Nhanh có tiền.
Nhanh nổi tiếng.
Nhanh có kết quả.
Nhanh chứng minh bản thân.
Nhưng nhiều khi chính cái “nhanh” ấy làm hỏng cuộc đời.

Một lựa chọn dễ dãi hôm nay có thể trở thành cái giá rất đắt vài năm sau.
Một quyết định theo cảm xúc phút chốc có thể làm đổ vỡ thứ gây dựng nhiều năm.

SOLOMON gợi cho tôi một bài học đau nhưng thật: Khả năng trì hoãn sự thỏa mãn là dấu hiệu của người có chiều sâu.
Một người yếu thường bị kéo đi bởi cái đang sáng nhất trước mắt.
Một người mạnh biết bỏ qua thứ hấp dẫn ngắn hạn để giữ lấy điều có giá trị dài hạn.

Trong kinh doanh cũng vậy.
Có những kiểu nội dung rất dễ kéo chú ý, nhưng làm rẻ thương hiệu.
Có những cách bán hàng rất dễ ra tiền, nhưng giết chết niềm tin.
Có những mối quan hệ rất dễ đem lợi trước mắt, nhưng khiến mình nhỏ đi về lâu dài.

Người không có nền tảng nội tâm sẽ rất khó khước từ những cái lợi gần.
Vì họ không đủ tầm nhìn để thấy cái mất xa.
Đó là lý do nhiều người “thắng vài trận” nhưng thua cả cuộc đời.
Tôi nghĩ người trưởng thành thật sự là người biết tự hỏi:

  • Việc này có đáng không
  • Cái giá của nó là gì
  • 5 năm nữa mình có còn tự hào về quyết định này không
  • Thứ này giúp mình lớn lên hay chỉ làm mình dễ chịu tạm thời

Những câu hỏi ấy nghe không hấp dẫn. Nhưng nó là thứ cứu một người khỏi rất nhiều sai lầm.

7. BÀI HỌC THỨ BẢY: SỰ IM LẶNG VÀ SUY NGẪM LÀ MỘT LOẠI TÀI SẢN

Đây là điều ngày nay bị xem nhẹ.
Chúng ta đang sống trong một thời đại quá ồn.
Ai cũng phát biểu.
Ai cũng muốn nói.
Ai cũng muốn phản ứng ngay.
Ai cũng muốn thể hiện ngay mình đúng.

Nhưng trí tuệ không nở ra trong ồn ào. Nó lớn lên trong những KHOẢNG LẶNG.

Tôi học được từ hình ảnh SOLOMON một điều rất quý: Người càng lớn, càng không sống chỉ bằng phản ứng.
Họ sống bằng suy xét.

Trước một vấn đề, họ không hấp tấp.
Trước một lời khen, họ không bay lên.
Trước một lời chê, họ không sụp xuống.
Trước một cơ hội, họ không vội lao vào.
Trước một xung đột, họ không lập tức chọn phe bằng cảm xúc.

Họ có khoảng cách giữa sự việc và phản ứng. Khoảng cách ấy chính là nơi trí tuệ sinh ra.
Người nông thường phản ứng rất nhanh. Người sâu thường nhìn lâu hơn.

Trong đời sống thực, điều này cực kỳ đắt giá.
Chỉ cần bớt phản ứng nóng một chút, bạn có thể giữ được một mối quan hệ.
Chỉ cần im lặng thêm một đêm trước một quyết định lớn, bạn có thể tránh một sai lầm nhiều năm.
Chỉ cần không vội chứng minh mình đúng trong một cuộc tranh cãi, bạn có thể giữ được nhân phẩm và sự tôn trọng.

Tôi nghĩ nhiều người không thiếu kiến thức. Họ thiếu khoảng lặng để kiến thức biến thành trí tuệ.

8. BÀI HỌC THỨ TÁM: CÀNG LÊN CAO, CÀNG PHẢI CANH GIỮ TÂM MÌNH

Đây là điều tôi thấy rất thật, rất đời.
Nghèo có nỗi khổ của nghèo. Giàu có nỗi thử thách của giàu.
Khi chưa có gì, con người thường đau vì thiếu.
Khi bắt đầu có, con người lại dễ hỏng vì thừa.

Thừa cơ hội.
Thừa lời mời.
Thừa lời tung hô.
Thừa cám dỗ.
Thừa ảo tưởng về bản thân.
Rất nhiều người không ngã ở lúc yếu nhất. Họ ngã ở lúc mạnh nhất.

Bởi vì khi thành công bắt đầu đến, một loại men say rất lạ cũng đến theo:
Mình nghĩ mình đặc biệt.
Mình nghĩ mình luôn đúng.
Mình nghĩ những quy luật bình thường không còn áp dụng với mình nữa.

Đó là lúc nguy hiểm.
Tôi thấy bài học từ SOLOMON nhắc chúng ta rằng:
Cái khó nhất không phải leo lên cao.
Cái khó nhất là lên cao mà không đánh mất sự tỉnh táo.

Bạn càng có ảnh hưởng, càng cần khiêm nhường.
Bạn càng có tài sản, càng cần tỉnh táo.
Bạn càng được nhiều người ngưỡng mộ, càng phải canh giữ động cơ của mình.

Bởi vì một khi cái tôi phình ra quá lớn, trí tuệ bắt đầu rời đi. Đó là quy luật rất âm thầm.

Người ta thường nghĩ sự sụp đổ bắt đầu từ bên ngoài.
Nhưng thực ra, phần lớn sự sụp đổ bắt đầu từ một biến đổi bên trong:
con người không còn nhìn mình đúng như trước nữa.

9. BÀI HỌC THỨ CHÍN:
MỘT CUỘC ĐỜI ĐÁNG GIÁ KHÔNG CHỈ ĐƯỢC ĐO BẰNG NHỮNG GÌ BẠN XÂY, MÀ CÒN BẰNG NHỮNG GÌ BẠN GIỮ ĐƯỢC

Nhiều người rất giỏi xây.
Xây sự nghiệp.
Xây thương hiệu.
Xây tài sản.
Xây hệ thống.
Xây cộng đồng.

Nhưng không nhiều người giỏi giữ.
Giữ nhân cách.
Giữ gia đình.
Giữ bình an.
Giữ sự trong sạch của động cơ.
Giữ lời hứa với những giá trị ban đầu.

Tôi nghĩ đây là một tầng sâu mà nếu không sống đủ lâu, con người rất khó thấm.
Ban đầu ai cũng thích xây cái mới. Điều đó rất phấn khích.

Nhưng đến một lúc, bạn sẽ hiểu: Thành tựu thật sự không chỉ là có thêm, mà còn là không đánh rơi những điều cốt lõi trong lúc đi lên.
Có những người đổi cả gia đình lấy thành công.
Đổi cả sức khỏe lấy tiền bạc.
Đổi cả danh dự lấy tốc độ.
Đổi cả sự bình an để lấy cảm giác mình đang thắng.
Nghe thì lời. Nhưng thật ra là lỗ rất sâu.

SOLOMON khiến tôi nghĩ nhiều đến câu hỏi này: Một người sau cùng nên trở thành ai, chứ không chỉ nên sở hữu gì?
Đây là câu hỏi rất quan trọng cho bất kỳ ai đang đi trên hành trình lớn.
Bởi vì nếu cuối cùng bạn có rất nhiều thứ trong tay, nhưng không còn là con người mà bạn từng muốn trở thành, thì chiến thắng ấy không còn trọn vẹn nữa.

10. BÀI HỌC THỨ MƯỜI: TRÍ TUỆ THẬT SỰ LUÔN ĐI KÈM TRÁCH NHIỆM

Người ta thích nhắc đến trí tuệ như một thứ làm mình hơn người.
Nhưng tôi thấy trí tuệ thật sự không làm một người kiêu hơn. Nó làm họ có trách nhiệm hơn.

Biết nhiều hơn mà sống cẩu thả, đó chưa phải trí tuệ.
Hiểu sâu hơn mà cư xử tệ hơn, đó chưa phải trí tuệ.
Nói điều lớn lao mà không sống nổi điều căn bản, đó chưa phải trí tuệ.

Một người càng hiểu quy luật cuộc sống, càng phải sống tử tế hơn.
Càng hiểu tâm lý con người, càng phải dùng hiểu biết đó để giúp, không phải để thao túng.
Càng có khả năng ảnh hưởng, càng phải cẩn trọng với từng lời mình nói ra.

Đây là bài học tôi thấy đặc biệt cần cho thời đại nội dung.

Ngày nay một câu nói có thể lan rất xa.
Một video có thể chạm hàng trăm nghìn người.
Một bài viết có thể tác động đến niềm tin, quyết định, hành vi của cả một nhóm lớn.

Cho nên, viết hay thôi chưa đủ.
Nói mạnh thôi chưa đủ.
Thu hút thôi chưa đủ.
Cần có đạo đức của người có ảnh hưởng.
Tôi nghĩ đó là điều làm nên khác biệt giữa một người chỉ biết gây chú ý với một người thật sự có trọng lượng.

LỜI KẾT

Sau khi suy ngẫm về SOLOMON, tôi không chỉ nghĩ về tiền bạc nữa. Tôi nghĩ nhiều hơn về một chuẩn sống.
Một chuẩn sống trong đó:

  • Trí tuệ đi trước kết quả
  • Chiều sâu đi trước tốc độ
  • Nhân cách đi trước tham vọng
  • Trách nhiệm đi trước ảnh hưởng
  • Và sự làm chủ bản thân đi trước mọi loại quyền lực

Bởi vì sau cùng, cuộc đời không chỉ hỏi bạn kiếm được bao nhiêu. Nó còn hỏi:

  • Bạn đã trở thành người thế nào
  • Bạn đã dùng sự hiểu biết của mình ra sao
  • Bạn đã xây gì cho người khác
  • và bạn có giữ được ánh sáng bên trong mình khi đi qua tiền bạc, quyền lực, danh tiếng hay không

Đó là lý do tôi thấy bài học từ SOLOMON không hề cũ.
Nó vẫn sống.
Vẫn sắc.
Vẫn đúng.
Và vẫn đủ sức soi lại một con người giữa thời đại đầy tiếng ồn, đầy cám dỗ, đầy hối hả này.
Nếu phải đúc thành một câu cuối cùng, tôi sẽ viết: Hãy không ngừng xây một nội tâm đủ lớn, để khi phước lành đến, bạn không chỉ giữ được nó, mà còn dùng nó để làm đẹp cho đời.
Chúc bạn thành công
Master Xuân Hùng
Người Đồng Hành & Đưa Bạn Lên Tầm Cao Mới.

Master Xuân Hùng xuyên việt, ngắm mặt trời ở ĐẤT MŨI CÀ MAU