Có một cảnh giới rất lạ trong đời sống này.
Khi một người còn mắc kẹt trong thiếu thốn, họ đi đâu cũng thấy thiếu thốn.
Gặp ai cũng thấy hạn chế.
Nhìn vào một con người, họ lập tức thấy điểm yếu, thấy sự chậm chạp, thấy cái dở, thấy cái nghèo, thấy cái chưa đủ.

Nhưng khi một người đã bước sang một tầng nhận thức khác, một tầng sống khác, một tầng giàu có khác, ánh nhìn của họ thay đổi hoàn toàn. Họ bắt đầu nhìn ai cũng giàu có.
Không phải vì trong tài khoản của mọi người đều đã có nhiều tiền.
Không phải vì ai cũng đang thành công rực rỡ.
Không phải vì ai cũng đã sống đúng tiềm năng của mình.

Mà bởi họ nhìn thấy trong mỗi con người một mầm sống lớn.
Một năng lực còn đang ngủ.
Một kho báu còn chưa được khai mở.
Một con người tương lai còn chưa kịp xuất hiện.

Điều này rất giống với cách những bậc giác ngộ nhìn chúng sinh.
Người đã thành Phật không nhìn con người chỉ bằng hình tướng hiện tại.
Không nhìn ai đó đang sân si mà kết luận họ chỉ là sân si.
Không nhìn ai đó đang mê mờ mà kết luận họ mãi mãi mê mờ.
Không nhìn ai đó lầm lạc mà khẳng định họ không thể quay đầu.

Người ấy nhìn sâu hơn, vượt qua lớp bụi của vô minh, vượt qua những sai lầm tạm thời, vượt qua cả những vết thương và nghiệp lực đang bám trên đời sống một con người, để thấy rằng: trong họ vẫn có Phật tính.
Vẫn có hạt giống giác ngộ.
Vẫn có một vùng sáng chưa tắt.
Vẫn có khả năng tỉnh thức.
Vẫn có thể quay đầu.
Vẫn có thể trở thành một phiên bản thanh sạch, cao đẹp, từ bi và sáng suốt hơn rất nhiều so với hiện tại.

Người thực sự giàu có cũng như vậy.
Họ nhìn thấy trong một người bán hàng vụng về hôm nay hình bóng của một nhà lãnh đạo bán hàng ngày mai.
Họ nhìn thấy trong một chàng trai đang hoang mang ở tuổi 30 một người đàn ông có thể gây dựng cơ đồ.
Họ nhìn thấy trong một người phụ nữ từng sống nhiều năm trong im lặng một tiếng nói có thể chạm tới hàng ngàn trái tim.
Họ nhìn thấy trong một người từng thất bại, từng nợ nần, từng bị xem thường, một nội lực có thể đổi vận nếu được đánh thức đúng cách.

Đó là lý do người giàu thật sự ít khi khinh người.
Họ có thể nghiêm khắc.
Họ có thể nói thật.
Họ có thể yêu cầu rất cao.
Nhưng họ không dễ coi thường con người.

Bởi ai đã thật sự đi xa trong đời đều hiểu một điều:
Một con người ở hiện tại chưa nói hết về vận mệnh của họ.
Một người hôm nay nói còn run, có thể vài năm nữa đứng trước hàng ngàn người mà vẫn điềm tĩnh như núi.
Một người hôm nay chưa biết kiếm tiền, có thể mai sau xây được hệ thống nuôi sống nhiều gia đình.
Một người hôm nay còn sống trong lo âu, có thể tương lai lại trở thành chỗ dựa tinh thần cho bao người khác.

Người nông cạn chỉ nhìn thấy hiện trạng.
Người sâu sắc nhìn thấy khả năng.
Người sợ hãi nhìn thấy rủi ro.
Người có tầm nhìn nhìn thấy tiềm năng.
Đây chính là một trong những ranh giới lớn nhất giữa người sống trong nghèo khó và người sống trong phong phú.

Người nghèo thường nhìn bằng con mắt của sự thiếu hụt

Sự nghèo không chỉ là chuyện tiền.
Có những người trong tay chưa có nhiều tiền, nhưng tâm họ không nghèo.
Ngược lại, có những người có tiền, nhưng ánh nhìn với cuộc đời vẫn đầy thiếu hụt, nghi ngờ, co rút và bất an.

Người sống trong tâm thế thiếu hụt thường có một kiểu nhìn rất quen thuộc.
Họ nhìn người khác và nghĩ:
“Người này không đủ giỏi.”
“Người kia không có cửa.”
“Người nọ chắc chắn thất bại.”
“Con người này làm sao khá lên được.”
“Thời nay hết cơ hội rồi.”
“Thiên hạ đông như vậy, mình làm sao thắng nổi.”
“Người này xuất thân như thế, không ngóc đầu lên nổi đâu.”
Họ đi qua cuộc đời như một người luôn đeo cặp kính xám.
Cảnh nào cũng tối.
Người nào cũng có vấn đề.
Việc nào cũng khó.
Con đường nào cũng đầy trở ngại.

Nghe thì có vẻ thực tế.
Nhưng nhiều khi đó không phải thực tế.
Đó là nội tâm họ đang thiếu, nên họ phóng chiếu sự thiếu đó ra toàn bộ thế giới.
Một người bên trong đầy sợ hãi sẽ đi đâu cũng thấy nguy hiểm.
Một người bên trong đầy mặc cảm sẽ đi đâu cũng thấy mình thua kém.
Một người bên trong không tin vào khả năng chuyển hóa của con người sẽ gặp ai cũng nhanh chóng đóng dấu bản án.

Chính kiểu nhìn đó làm họ nghèo hơn mỗi ngày.
Bởi khi bạn nhìn đâu cũng thấy giới hạn, bạn sẽ cư xử như một người bị bao vây bởi giới hạn.
Khi bạn nhìn ai cũng thấy không đủ, bạn sẽ không dám hợp tác, không dám trao cơ hội, không dám đầu tư vào con người.
Khi bạn tin rằng đời chỉ toàn bế tắc, bạn sẽ không phát ra năng lượng của sự kiến tạo, mà chỉ quanh quẩn trong phản ứng, phòng thủ, nghi ngờ và thu mình.

Thế nên, nhiều khi thứ làm một người nghèo mãi không phải là số tiền hiện có trong túi.
Mà là con mắt nghèo. Con mắt chỉ thấy cát sỏi, nên đi qua mỏ vàng vẫn cúi đầu bước tiếp.
Con mắt chỉ thấy bùn, nên không nhận ra sen.
Con mắt chỉ thấy sai lầm, nên không thấy được một linh hồn đang vật lộn để trưởng thành.

Người giàu thật sự nhìn thấy giá trị trước khi nó lộ hình

Người giàu thật sự có một món quà rất lớn.
Họ nhìn ra giá trị khi giá trị đó còn chưa được đông đảo mọi người công nhận.
Họ nhìn ra cơ hội khi thị trường còn chưa reo hò.
Họ nhìn ra năng lực của con người ngay cả khi người đó còn đang lúng túng, ngập ngừng, chưa biết gọi tên chính mình.

Đây là một loại giàu có rất sâu.
Có người giàu vì họ sở hữu tài sản.
Có người giàu vì họ biết vận hành hệ thống.
Có người giàu vì họ hiểu đòn bẩy.
Nhưng có những người giàu ở tầng còn cao hơn: họ giàu trong nhãn lực.

Họ có khả năng nhìn vào một con người rồi thấy được “đường bay” của người đó, chứ không chỉ thấy điểm đứng hiện tại.
Họ nhìn thấy một người trẻ và không chỉ thấy sự non nớt.
Họ thấy lòng can đảm còn đang phôi thai.
Họ thấy một ý chí nếu được rèn đúng sẽ thành thép.
Họ thấy một ngọn lửa tuy nhỏ nhưng chưa tắt.

Họ nhìn thấy một người phụ nữ từng tổn thương và không chỉ thấy nước mắt.
Họ thấy sức chịu đựng.
Họ thấy sự từng trải.
Họ thấy một chiều sâu có thể sinh ra trí tuệ.
Họ thấy một trái tim từng đau nhưng nếu chữa lành đủ sâu sẽ có sức ôm được nhiều người.

Họ nhìn thấy một người đàn ông từng thất bại và không chỉ thấy cú ngã.
Họ thấy bài học.
Họ thấy bản lĩnh.
Họ thấy những cạnh sắc đã được mài.
Họ thấy một người nếu đứng dậy lần này có thể không còn mong manh như trước nữa.

Đó là lý do vì sao những người dẫn dắt lớn thường tạo ra những cuộc đời lớn.
Không phải chỉ vì họ có kỹ năng. Mà bởi họ trao cho người khác một ánh nhìn mới về chính họ.

Có những người cả đời chỉ cần gặp đúng một người tin vào mình là cuộc đời bắt đầu sang trang.
Một lời nói đúng lúc.
Một niềm tin đúng lúc.
Một cái nhìn không phán xét mà đầy xác tín.
Một sự công nhận âm thầm nhưng chân thành.
Chừng đó thôi cũng có thể làm một linh hồn từ chỗ co rúm bắt đầu nở ra.

Tin vào khả năng giàu có của con người là một hành động từ bi và trí tuệ

Khi bạn nhìn ai cũng giàu có, điều đó không có nghĩa bạn ngây thơ.
Bạn không phủ nhận rằng có người đang yếu, đang sai, đang mê, đang chậm, đang mắc kẹt.
Bạn vẫn nhìn rõ thực tại.
Bạn vẫn biết họ có những vấn đề phải giải quyết.
Bạn vẫn biết nếu không thay đổi, họ sẽ trả giá.

Nhưng bên cạnh cái nhìn về vấn đề, bạn còn giữ được cái nhìn về khả năng.
Đó là điều rất khó.
Rất nhiều người dễ dàng nhìn thấy lỗi.
Rất ít người đủ chiều sâu để nhìn thấy hạt giống tốt nằm sau lớp lỗi lầm.
Để nhìn ai cũng giàu có, bạn cần có cả trái tim lẫn trí tuệ.

Trái tim để không vội khinh thường con người.
Trí tuệ để nhận ra bản chất của con người không bị đóng đinh vĩnh viễn ở trạng thái hiện tại.
Một đứa trẻ học kém hôm nay không có nghĩa cả đời không thể tỏa sáng.
Một người đang nói dối hôm nay không có nghĩa trong họ hoàn toàn không còn lương tri.
Một người đang bế tắc tài chính hôm nay không có nghĩa họ không thể học cách tạo ra của cải.
Một người từng lầm đường không có nghĩa họ không thể quay lại sống tử tế.

Cách nhìn này rất gần với lòng từ bi chân thật.
Từ bi không phải là dung túng.
Từ bi không phải là mù quáng.
Từ bi không phải là xem nhẹ sai lầm.
Từ bi là thấy con người đang lạc đường nhưng không kết án bản chất linh hồn của họ.

Trí tuệ cũng vậy.
Trí tuệ không chỉ là phân tích giỏi, lý luận giỏi, đọc tình huống nhanh.
Trí tuệ sâu còn là khả năng thấy được điều một con người có thể trở thành, chứ không chỉ điều họ đang là.
Bởi vậy, nhìn ai cũng giàu có là một cái nhìn rất đẹp.
Nó vừa có tính tâm linh, vừa có tính nhân văn, vừa có tính kinh doanh, vừa có tính lãnh đạo.

Trong kinh doanh, ai nhìn ra “mỏ vàng con người” sẽ đi rất xa

Nếu đem tư tưởng này áp vào kinh doanh, bạn sẽ thấy nó không hề mơ hồ.
Một nhà lãnh đạo giỏi không chỉ tuyển người dựa vào CV.
Họ nhìn vào khả năng học, khả năng chuyển hóa, khả năng bền bỉ, khả năng bùng nổ sau huấn luyện.

Một người thầy giỏi không chỉ nhìn học viên bằng kết quả ngày đầu.
Họ nhìn vào tốc độ trưởng thành tiềm ẩn.
Họ nhìn xem trong học viên ấy có lửa không, có trái tim không, có tinh thần đứng dậy sau va đập không.

Một người bán hàng lớn không chỉ thấy khách hàng là người mua hay không mua.
Họ thấy nỗi đau, thấy nhu cầu, thấy khát vọng, thấy giấc mơ, thấy cuộc đời phía sau mỗi quyết định mua hàng.

Một người làm nội dung lớn không chỉ nhìn khán giả là con số view.
Họ nhìn thấy những con người đang khát điều gì đó để bứt ra khỏi trạng thái cũ.
Họ hiểu rằng mỗi lượt xem có thể là một con người đang đứng giữa ngã ba đời mình.
Ai nhìn người như đồ vật, sớm muộn cũng chạm trần.
Ai nhìn người như tài sản sống, như hạt giống sống, như một tiềm năng sống, sẽ tạo ra hệ sinh thái mạnh hơn.

Nhiều doanh nghiệp không lớn được vì họ chỉ nhìn nhân sự như công cụ.
Nhiều người làm giáo dục không đi xa được vì họ chỉ nhìn học viên như doanh thu.
Nhiều người xây thương hiệu không bền vì họ chỉ nhìn cộng đồng như đám đông.

Nhưng ai thật sự nhìn thấy vẻ đẹp, nội lực và khả năng giàu có của con người, người đó xây được niềm tin.
Mà niềm tin là một trong những loại tài sản mạnh nhất trên đời.

Người dẫn dắt lớn thường sống trong trạng thái “đánh thức”

Có một kiểu người đi đến đâu, nơi đó có sinh khí.
Không phải vì họ luôn nói những điều hoa mỹ.
Cũng không phải vì họ hoàn hảo.

Mà bởi họ có khả năng đánh thức.
Họ đánh thức phẩm giá trong một người đang tự ti.
Họ đánh thức ý chí trong một người đang mệt mỏi.
Họ đánh thức tầm nhìn trong một người đang quanh quẩn kiếm sống.
Họ đánh thức sự tự trọng trong một người từng sống dễ dãi với chính đời mình.
Họ đánh thức niềm tin trong một người tưởng mình hết cơ hội rồi.

Kiểu người này thường không nhìn ai bằng sự coi rẻ.
Ngay cả khi họ mắng, bên trong vẫn có kỳ vọng.
Ngay cả khi họ đòi hỏi, bên trong vẫn có niềm tin.
Ngay cả khi họ nói thẳng, bên trong vẫn có mong muốn người kia lớn lên.

Bởi mục tiêu của họ không phải là dìm người khác xuống để chứng minh mình cao.
Mục tiêu của họ là kéo người khác lên để thế giới này có thêm nhiều người sống đúng tầm hơn.

Đó là một dạng giàu có rất cao quý.
Giàu không chỉ là có thật nhiều.
Giàu còn là làm người khác nở ra khi đi qua đời mình.

Có người đi tới đâu cũng gây co rút.
Người khác gặp họ xong thấy tự ti hơn, sợ hãi hơn, nhỏ bé hơn.
Đó là nghèo.
Có người đi tới đâu cũng đánh thức.
Người khác gặp họ xong thấy trong mình có thêm ánh sáng, thêm niềm tin, thêm động lực, thêm phương hướng.
Đó là giàu.

Cái nhìn của bạn về người khác tiết lộ rất nhiều về nội tâm của bạn

Đôi khi, muốn biết một người đang sống ở tầng nào, không cần nhìn đồng hồ họ đeo, xe họ đi, hay lời họ nói về bản thân.

Chỉ cần nghe họ nói về người khác.
Người hay coi thường người khác thường đang chiến đấu với mặc cảm nào đó trong chính họ.
Người hay đóng dấu bản án lên người khác thường chính là người không còn tin nhiều vào sự chuyển hóa.
Người luôn nhìn thấy xấu xa, thấp kém, vô vọng ở khắp nơi thường bên trong đang có rất nhiều mây đen.

Ngược lại, người hay nhìn thấy điểm sáng, khả năng, phẩm chất, tiềm năng nơi người khác thường là người bên trong còn giữ được một dòng sinh khí đẹp.
Dĩ nhiên, không phải ai cũng xứng đáng để ta tin một cách ngây thơ.
Không phải ai cũng nên được giao cơ hội như nhau.
Không phải ai cũng lập tức có thể đi cùng ta trên cùng một hành trình.

Nhưng đó là câu chuyện của lựa chọn và chiến lược.
Còn ở tầng sâu hơn, cách bạn nhìn người khác vẫn phản chiếu chính con người bạn.
Nếu bạn nhìn ai cũng chỉ thấy rác, rất có thể bạn đang mang nhiều rác trong tâm.
Nếu bạn nhìn ai cũng chỉ thấy bùn, rất có thể đôi mắt bạn đang quen với bùn hơn là quen với sen.
Nếu bạn nhìn ai cũng có thể trưởng thành, rất có thể chính bạn cũng đang sống trong vùng năng lượng của trưởng thành.
Nếu bạn nhìn ai cũng có thể giàu có, rất có thể chính bạn đang đi vào quỹ đạo của giàu có thật.

Bởi giàu có không chỉ là sở hữu.
Giàu có là một trường nhìn.
Giàu có là một cách hiểu con người.
Giàu có là một năng lực nhìn ra giá trị trước khi nó được định giá.

Người từng đi qua bóng tối thường có khả năng nhìn thấy ánh sáng trong người khác sâu hơn

Có một điều rất cảm động. Nhiều người nhìn ai cũng giàu có không phải vì họ chưa từng khổ.
Mà chính vì họ đã từng khổ.
Họ đã từng bị xem thường.
Từng bị đánh giá thấp.
Từng bị nghi ngờ.
Từng loay hoay.
Từng thất bại.
Từng thấy mình bé nhỏ giữa cuộc đời rộng lớn.
Từng có những ngày không ai nhìn ra giá trị của mình.

Cho nên khi họ trưởng thành, họ rất cẩn trọng với cách mình nhìn người khác.
Họ biết cảm giác bị đóng đinh vào một sai lầm đau thế nào.
Họ biết cảm giác nỗ lực mà chưa ai công nhận cô độc thế nào.
Họ biết cảm giác còn đang ở đoạn tối của hành trình mà đã bị kết luận là “không có tương lai” tàn nhẫn thế nào.

Vì đã đi qua những ngày đó, họ học được cách nhìn người bằng chiều sâu hơn.
Họ hiểu rằng có những người ngoài mặt thô ráp nhưng bên trong rất lương thiện.
Có những người nói chuyện chưa hay nhưng tấm lòng rất lớn.
Có những người chưa có thành tựu nhưng ý chí cực mạnh.
Có những người đang lặng lẽ gom nhặt chính mình từng chút một, và một ngày nào đó họ sẽ khiến tất cả bất ngờ.

Những ai từng được cuộc đời mài giũa mà không làm chai cứng trái tim, thường trở thành người rất quý.
Họ không dễ khinh người.
Họ không vội phán xét.
Họ không lóa mắt bởi bề ngoài.
Họ không chỉ nhìn vào kết quả hiện tại.

Họ nhìn thấy hành trình.
Mà hễ nhìn thấy hành trình, người ta sẽ bớt kiêu ngạo và bớt tàn nhẫn hơn với nhau.

Nhìn ai cũng giàu có không phải để mơ mộng, mà để sống đúng hơn

Có thể sẽ có người hỏi:
“Nếu cứ nhìn ai cũng giàu có, ai cũng có thể thành Phật, vậy có phải đang quá lý tưởng không?”

Không.
Bởi tư tưởng này không bảo bạn buông bỏ sự tỉnh táo.
Nó chỉ mời bạn nâng cấp cách nhìn.
Bạn vẫn cần phân định đúng sai.
Vẫn cần chọn người để đi cùng.
Vẫn cần nhận diện ai đang chân thành, ai đang lợi dụng.
Vẫn cần biết ai có thể tin ở mức nào.
Vẫn cần kỷ luật, nguyên tắc và giới hạn.

Nhưng sau tất cả những điều đó, bạn không để cho tâm mình trở thành một cái giếng tối đầy thành kiến.
Bạn không dùng lỗi của một giai đoạn để định nghĩa cả linh hồn của một con người.
Bạn không lấy sự chậm nở để phủ nhận khả năng nở.
Bạn không lấy vết bùn của hiện tại để phủ nhận mầm sen của tương lai.

Khi bạn nhìn ai cũng giàu có, bạn sống khác đi.
Bạn nói với người khác cẩn trọng hơn, vì biết có thể chỉ một câu nói của mình cũng đang đặt một viên gạch vào lâu đài tương lai của họ, hoặc đập nát một phần niềm tin trong họ.
Bạn đối xử với người khác nhân bản hơn, vì biết mỗi người đều đang chiến đấu với những trận chiến không dễ kể thành lời.
Bạn lãnh đạo sâu hơn, vì không chỉ quản việc mà còn nuôi người.
Bạn kinh doanh cao hơn, vì không chỉ bán hàng mà còn nhìn thấy hành trình chuyển hóa của khách hàng.
Bạn dạy học lớn hơn, vì không chỉ truyền chữ mà còn gọi dậy con người.

Và đặc biệt, bạn bắt đầu nhìn chính mình khác đi.

Cách bạn nhìn người khác rồi sẽ quay về định hình cách bạn nhìn chính mình

Đây mới là phần sâu nhất.
Người luôn tin rằng con người có thể trưởng thành, cuối cùng cũng sẽ bao dung và kiên trì hơn với chính mình.
Người luôn tin rằng từ bùn có thể mọc sen, cuối cùng cũng sẽ không tuyệt vọng quá sớm khi thấy mình còn đầy bùn đất.
Người tin rằng một người nghèo hôm nay vẫn có thể trở thành người tạo ra giá trị lớn, cuối cùng cũng sẽ không coi những ngày khó khăn của mình là bản án chung thân.

Cách bạn nhìn người khác là bài tập để bạn nhìn lại chính mình.
Nếu bạn quen đóng cửa trước tiềm năng của người khác, có ngày bạn cũng sẽ đóng cửa trước chính tiềm năng của mình.
Nếu bạn quen coi thường sự trưởng thành của người khác, tới lúc mình vấp ngã, bạn cũng sẽ dễ khinh rẻ bản thân.
Nếu bạn quen nhìn ai cũng có thể nở hoa, bạn cũng sẽ biết kiên nhẫn tưới tắm khu vườn bên trong mình.

Thế nên, câu nói “nhìn ai cũng giàu có” không chỉ là một lời dành cho xã hội.
Nó là một lời nhắc dành cho chính ta.
Rằng ta đừng quá vội vàng với đời.
Đừng quá cay nghiệt với người.
Đừng quá hấp tấp kết luận một linh hồn khi hành trình của họ còn đang dang dở.

Bởi biết đâu, người mà hôm nay cả thế giới đang xem thường, ngày mai lại là người đứng lên gánh vác rất nhiều điều lớn lao.
Biết đâu, người đang loay hoay hôm nay lại là người sắp chạm ngưỡng lột xác.
Biết đâu, chính bạn, người từng có những ngày rất tối, cũng đang chỉ cách một bước nữa thôi để bước vào một chương hoàn toàn khác của cuộc đời.

Giàu có lớn nhất là khả năng nhìn thấy sự nở hoa

Có rất nhiều kiểu giàu.
Giàu tiền.
Giàu trải nghiệm.
Giàu mối quan hệ.
Giàu tri thức.
Giàu hệ thống.
Giàu sức ảnh hưởng.

Nhưng có một kiểu giàu rất đẹp:
Giàu trong ánh nhìn.
Một ánh nhìn không hạ thấp con người.
Một ánh nhìn không tuyệt vọng về con người.
Một ánh nhìn không đóng đinh ai vào hiện trạng hiện tại.
Một ánh nhìn vừa đủ tỉnh táo để thấy vấn đề, vừa đủ từ bi để thấy khả năng, vừa đủ trí tuệ để chờ sự nở hoa.

Người như vậy đi đến đâu cũng mang theo hy vọng.
Họ không làm cuộc đời nhẹ đi bằng những lời đường mật rỗng tuếch.
Họ làm cuộc đời rộng hơn bằng một niềm tin có chiều sâu.

Gặp họ, người khác thấy mình không bị xem là đồ bỏ.
Gặp họ, người khác thấy trong mình còn có tương lai.
Gặp họ, người khác có thể bắt đầu lại.

Đó là một món quà rất lớn.

Và có lẽ, trong một thời đại mà con người phán xét nhau quá nhanh, loại giàu có này lại càng hiếm, càng quý.

Cho nên, nếu có thể, hãy tập cho mình một đôi mắt mới.

Đôi mắt biết nhìn con người vượt qua lớp bụi hiện tại.
Đôi mắt biết nhận ra hạt vàng trong đất đá.
Đôi mắt biết phân biệt sai lầm với bản chất.
Đôi mắt biết rằng một người chưa nở không có nghĩa họ không thể nở.
Đôi mắt biết rằng nghèo hôm nay chưa chắc nghèo mai sau.
Đôi mắt biết rằng trong mỗi con người, vẫn có một điều gì đó thiêng liêng đang chờ được đánh thức.

Và rồi, biết đâu một ngày, bạn cũng bước vào một cảnh giới rất đẹp:

Đi qua cuộc đời này,
gặp ai cũng thấy tiềm năng.
gặp ai cũng thấy cơ hội nở hoa.
gặp ai cũng thấy một mầm giàu có chưa kịp gọi tên.

Giống như người đã thành Phật nhìn ai cũng có thể trở thành Phật.

Không phải vì họ ảo tưởng về con người.
Mà vì họ đã nhìn sâu đủ để biết: Bên dưới tất cả lớp bùn, điều diệu kỳ và mầu nhiệm đang âm thầm đi lên.
Chúc bạn KHAI NGỘ.
Master Xuân Hùng
Người Đồng Hành Và Đưa Bạn Lên Tầm Cao Mới

Ảnh Đại Diện Master Xuân Hùng - Dành Cho Ai Muốn Tìm Kiếm